aiful.info » Mẹ – Bé » bọn chúng tac mẹ Pháp dạy con thông minh sáng tạo bằng cách mua ít đồ chơi cho bé

Để dạy con thông minh sáng tạo, nhiều mẹ Việt bán sỉ rất nhiều đồ chơi cho con, đặc biệt là các trò chơi được các nhà sản xuất quảng cáo kích thích sự cách tân và bí quyết tân và cải tiến và cải bí kíp và phát triển trí tuệ, giúp bé thông minh sáng tạo. Thế nhưng mẹ Pháp lại chọn lựa bí quyết thức mua càng ít đồ chơi cho con càng cao. Tại sao lại có quan điểm “lệch pha” này? Thực tế nhiều cuộc khảo sát cho thấy trẻ em thông minh ở Pháp có rất ít đồ chơi. cnạp năng lượng do nào khiến bé phát triển sự sáng tạo, thông minh của bản thân đột nhiên có phương tiện kích thích trí não phát triển. các mẹ Việt hãy bọn chúng tac mẹ Pháp dạy con thông minh sáng tạo bởi biện pháp mua rất ít đồ chơi cho bé xem sao nhé.

Hãy tham khảo bài viết dưới đây của aiful.info để biết rõ về cách thức dạy con thông minh sáng tạo của người Pháp nhé.

Chia sẻ của 1 mẹ Việt khi công tác tại Pháp:

Tôi làm việc ở 1 công ty kiểm toán lớn có chi nhánh tại Việt Nam. quá trình kiểm toán thường đòi hỏi tôi nên thường xuyên xa nhà. Chính cho nên, từ các lần đi công tác về, tôi luôn mua hàng hàng lũ lũ các là đồ chơi, quà cáp cho con. Cũng là 1 cách thức để bù đắp cho 2 đứa nhóc ở nhà. không những thế, lần đi Pháp vừa rồi, tôi chỉ mua đúng 2 món quà nhỏ cho 2 bé. Tôi đã nhận ra được lợi ích tuyệt hảo của việc “ít đồ chơi”. Vì sao ư? Tôi xin kể ra đây trải nghiệm cực kỳ thú vị của mình ở đất nước Pháp xinh đẹp.

Chuyến công tác vừa rồi, tôi sang Pháp 1 tháng. Vì thời gian xa nhà có lâu hơn mọi khi, công ty bố trí cho tôi ở home-stay tại nhà 1 đồng nghiệp người Pháp. Vì cũng đã quen biết nhau khá lâu, nay mới có dịp ở chung buộc buộc cần tôi cũng rất hào hứng và không ngại ngần gì. Tôi cũng muốn xem cuộc sống và thói quen dạy dỗ con dòng của mẹ Pháp có thực sự nghiêm khắc như các gì tôi đã được biết hay không.

Tôi có nhớ rõ ấn tượng đầu tiên khi bước vào thăm phòng ngủ của 2 nhóc con Sara, tôi đã rất kinh ngạc vì 2 bé có quá ít đồ chơi. Nghĩ về Bin và Bon, 2 nhóc con trai tôi ở nhà với 2 hậu sự đồ chơi to tướng, kèm theo không biết từng nào là ô tô, máy bay, xếp hình…la liệt khắp dòng ngóc ngách trong nhà. Tôi nhận thấy rất lạ. Tối hấp ủ ấy, sau khi ăn tối dứt, tôi thủ thỉ đề nghị với Sara sẽ mua cho bộ quà khuyến mãi kèm theo Atony (con trai nhỏ của Sara, 5 nay 3 tuổi) và Gulia (con gái lớn, năm nay sáu tuổi) 1 ít đồ chơi mới, coi như làm quà. Vậy nhưng cô nàng không đồng ý. Thấy ý tốt của mình bị đồng nghiệp từ chối thẳng thừng, tôi cũng khá tự ái. không chỉ có thế, càng quan sát, tôi mới càng hiểu lý do vì sao Atony và Gulia ít đồ chơi.

càng buộc buộc buộc phải nói, chẳng hề Sara không mua đồ chơi cho con. Tôi thấy Atony có 1 bộ xếp hình rất to, một cái hộp đựng các dụng cụ ốc vít, lắp ráp bằng nhựa cho trẻ con, và một bộ đất nặn, bút màu cùng giấy vẽ. Riêng Gulia còn có bổ sung cập nhật một bộ đồ hàng, bếp nước bát đũa bằng nhựa và vài quyển sách truyện tập đọc. 2 bé miệt mài chơi cùng các món đồ chơi cũ đó, ngày này qua ngày khác. Hôm trước, tôi vừa thấy cậu bé ngồi lắp ráp ô tô, hôm sau, cũng bộ đồ chơi ấy, Atony lôi ra để… xếp nắn, ghép hình cùng đất nặn. Quyển truyện đọc của Gulia thì còn “thảm” hơn. Cô bé mới biết đọc chữ, cứ đọc đi đọc lại mãi 2,3 quyển truyện sách về thế giới động vật và tình cờ đến mòn cả sách. Vậy nhưng tôi không thấy 2 bé tỏ ra chán. Mỗi ngày, tôi lại thấy Atony bày ra một trò chơi mới với các món đồ cũ của mình. Kiến thức về khi không, động vật của Gulia thì khi chat chit với cô nhóc, tôi còn phải khâm phục. Sara không hề dạy con. Chính các khi quá bi ai phiền với việc chơi mãi các đồ chơi cũ, Atony lại càng nghĩ thêm nhiều bà bà người người bà bà người bà người bà bà người bà bà người bà bà bà người bà người người bà bà người người mẹo chơi mới. Sách truyện cũng vậy, đọc đi đọc lại cũng đã khiến các kiến thức ấy ngấm vào trí óc Gulia một biện pháp vô cùng tự dưng.

Học mẹ Pháp dạy con thông minh sáng tạo bằng cách mua ít đồ chơi cho bé

Tôi chợt hiểu ra lý do vì sao Sara và mẹ Pháp nói chung không mua quá nhiều đồ chơi cho con. Càng ít đồ chơi, bé sẽ càng phát huy được bản lĩnh sáng tạo, sách truyện cũng vậy, cũng bắt buộc đọc đi đọc lại mới có thể nhớ lâu. Có thể đôi lúc, Anoty và Gulia sẽ tỏ ra bi tráng chán và than thở với mẹ. Nhưng Sara không hề bật tivi cho con, quảng cho bé chiếc ipad hay bất cứ món đồ chơi nào. Cô nàng luôn để mặc con với duy nhất một lời giải đáp “Chán thì con tự nghĩ xem làm gì cho vui”. Vậy nhưng tôi không thấy Atony và Gulia bế tắc. Bởi chỉ năm – 10 phút sau, 2 bé đã say mê với trò chơi mới của mình. Trí tưởng tượng, khả năng học theo của trẻ cũng vì thế mà rất linh hoạt.

Một ưu điểm nữa của việc có ít đồ chơi mà tôi chúng tac được ở bà mẹ Pháp Sara đảm đang của mình, đó là giúp các con có thời gian tập trung vào các việc khác, biết phát triển khả năng giao tiếp của bản thân. Không có đồ chơi thì trẻ sẽ làm gì? Atony và Gulia cũng như tất cả những đứa trẻ khác, chúng sẽ quay ra tập trung vào bạn bè, gia đình, các mối quan hệ xã hội và bất chợt. Thay vì cắm mặt vào ipad để chơi điện tử, ngồi hàng giờ bên máy Play Station hay ở lỳ trong nhà một mình với hàng đống đồ chơi như trẻ em Việt, Atony và Gulia rất thích ra quanh đó sân chơi đùa với chúng mình hàng xóm. Bé cũng thường hay quẩn quanh bên mẹ, chuyện trò, giúp Sara dọn dẹp nhà cửa, xếp bát đũa và tự cho đó là các “trò chơi” của phiên bản thân. Vậy là mẹ Pháp không bao giờ phải lo con chỉ thích nhìn tivi mà không thèm truyện trò với bố mẹ, gia đình.

Nếu mẹ Việt nào cho rằng nhà có hai bạn bè mà ít đồ chơi sẽ dễ dẫn đến tranh giành, bào chữa nhau thì tôi đây và mẹ Pháp Sara sẽ là hai dẫn chứng hoàn toàn ngược lại. Trước đây tôi vốn tưởng rằng mua càng nhiều thì trẻ con sẽ càng khỏi bì nhau. Vậy nhưng Bin và Bon ở nhà vẫn luôn đành hanh. Atony và Gulia thì ngược lại. Vì sao lại có chuyện “ngược đời” như vậy? Cứ tưởng tượng, mỗi lần tôi mua đồ chơi mới cho hai bé, chúng lại quăng hết các món đồ cũ đi và lao vào “chiến đấu” với nhau để giành lấy món đồ chơi mới. Càng nhiều đồ chơi, trẻ càng tranh bao biện nhiều. Vậy nhưng những gia đình mà hai bạn bè có ít đồ chơi, chúng sẽ đề xuất chia sẻ với nhau, cho nhau cùng chơi. Từ đó cũng hiếm khi dẫn đến bất hòa. Tính tự giác, thói quen ngnạp năng lượng nắp, giữ gìn của trẻ có ít đồ chơi cũng sẽ hơn những bé mà đồ chơi “ê hề, thừa thãi”.

Tôi nghĩ rằng đây là một bài chúng tac vô cùng thú vị về bí quyết nuôi dạy con chiếc mà mẹ Pháp đã dạy cho tôi. Đôi khi mẹ Việt Anh chị em thường quá yêu chiều con cái. Hay lấy những lý do như “thời mình thiếu thốn đủ rồi, giờ phải bù đắp cho con”… để mua cho con trẻ quá nhiều đồ chơi. Điều này là vô cùng không tốt. không những khiến bé không biết quí trọng, thiếu đi tính ngnạp năng lượng uống uống nắp, cẩn thận trong việc gìn giữ đồ chơi mà còn tước đi của con cơ hội được phát huy trí thông minh, óc sáng tạo. dứt chuyến công tác hơn một tháng trời tại Pháp. Khi vừa xuống sân bắn Nội Bài về đến nhà, tôi ngay lập tức thu dọn lại cnạp năng lượng uống phòng của hai đứa con mình. Tôi cũng chẳng tiếc gì mà thẳng tay “bài trừ” hơn một nửa số đồ chơi ngổn ngang trong phòng chúng. Tôi tin, và sẽ nguồn gốc biến động giải pháp dạy con của mình ngay từ bây giờ.

Việc mua nhiều hay ít đồ chơi có ảnh hưởng như thế nào đến trẻ

Có thể nói, giống như việc đọc sách truyện, nhiều người cho rằng trẻ em đọc truyện tranh, truyện có nhiều hình vẽ nhiều là không tốt, cũng có người cho rằng việc đọc truyện tranh gắn liền với tuổi thơ của mọi trẻ em và đem lại cho trẻ những kí ức tuyệt đẹp không thể quên. Đồ chơi cũng giống như vậy, nhiều người nghĩ rằng nó chỉ có tác dụng giải trí, cho trẻ chơi cho bố mẹ không mất thời gian trông. Nhưng bản tính, đồ chơi có tác dụng vô cùng lớn trong việc phát triển trí não và tư duy thông minh của trẻ em.

Hơn nữa, bà mẹ trong bài viết cũng cho rằng “Nếu mẹ Việt nào cho rằng nhà có hai đồng đội mà ít đồ chơi sẽ dễ dẫn đến tranh giành, tranh bao biện thì tôi đây và mẹ Pháp Sara sẽ là hai minh chứng hoàn toàn ngược lại. Trước đây tôi vốn tưởng rằng mua càng nhiều thì trẻ con sẽ càng khỏi tị nạnh nhau. Vậy nhưng Bin và Bon ở nhà vẫn luôn đành hanh. Atony và Gulia thì ngược lại. Vì sao lại có chuyện “ngược đời” như vậy? Cứ tưởng tượng, mỗi lần tôi mua đồ chơi mới cho hai bé, chúng lại bỏ toàn bộ những món đồ cũ đi và lao vào “chiến đấu” với nhau để giành lấy món đồ chơi mới. Càng nhiều đồ chơi, trẻ càng cãi nhau nhiều. Vậy nhưng những gia đình mà hai đồng đội có ít đồ chơi, chúng sẽ bắt buộc chia sẻ với nhau, cho nhau cùng chơi. Từ đó cũng hiếm khi dẫn đến bất hòa. Tính tự giác, thói quen ngnạp năng lượng nắp, giữ gìn của trẻ có ít đồ chơi cũng sẽ hơn những bé mà đồ chơi “ê hề, thừa thãi”.

Nhưng theo một quan điểm khác, có thể thấy rằng ko phải trẻ em nào cũng tranh giành đồ chơi với nhau. Hoặc trẻ dù có tranh nhau và bộc lộ tính ích kỉ khi chơi đồ chơi đi chăng nữa, nhưng khi được bảo ban, hoặc bọn bọn bọn học được chị emi học về sự chia sẻ khi chơi đồ chơi, bé cũng sẽ rút ra nhiều bài học quý giá cho bản thân, mà những món đồ khác hoặc những hoạt động khác không thể có được.

Từ mẩu chuyện trên và những phân tích của chuyên gia, những bậc cha mẹ đã hiểu nên mua ít hay nhiều đồ chơi cho con. câu hỏi “vì sao trẻ em Pháp ít đồ chơi nhưng vẫn rất thông minh, sáng tạo?” cũng đã được giải đáp hiệu quả qua bài viết trên đây rồi đó. những mẹ Việt nếu cảm thấy đây là biện pháp hay thì hãy học mẹ Pháp dạy con thông minh sáng tạo bằng phương thuốc mua rất ít đồ chơi cho bé xem sao nhé. aiful.info chúc những mẹ luôn là bà mẹ thông cắt.

Chia sẻ lên facebook